Có người rời thành phố vì không muốn gánh khoản vay mua nhà, có người bỏ đi vì chi phí nuôi con quá cao, cũng có người chấp nhận giảm 40% thu nhập để đổi lấy cuộc sống ít áp lực. Sau nhiều năm bám trụ ở đô thị lớn, họ nhận ra lương cao không còn là thước đo cho một cuộc sống tốt.
Khi lương cao không còn đồng nghĩa với sống tốt
Trong nhiều năm, Bắc Kinh, Thượng Hải hay Hàng Châu được xem là nơi tập trung nhiều cơ hội nghề nghiệp nhất. Thu nhập cao, cơ hội thăng tiến rõ ràng và môi trường làm việc sôi động khiến nhiều người trẻ xem việc lên thành phố lập nghiệp là lựa chọn gần như mặc định.
Thế nhưng, khi bước sang tuổi 30, 35 hoặc 40, bài toán cuộc sống dần thay đổi. Mức lương cao đi kèm với giá nhà vượt quá khả năng chi trả, tiền thuê nhà đắt đỏ, thời gian làm việc kéo dài, chi phí nuôi con tăng nhanh và cảm giác lúc nào cũng phải chạy theo guồng quay của thành phố.

Vì vậy, ngày càng nhiều người quyết định chuyển đến những thành phố có chi phí thấp hơn. Dù thu nhập giảm, họ cho rằng đổi lại là một cuộc sống dễ chịu và chủ động hơn.
10 năm ở Bắc Kinh nhưng vẫn không mua nổi căn nhà mong muốn
Sau gần 10 năm làm việc tại Bắc Kinh, Đặng An Khánh bắt đầu nghĩ đến chuyện mua nhà trước ngưỡng tuổi 40.

Nhưng giá bất động sản tại khu vực anh sinh sống lên tới hơn 100.000 NDT (hơn 387 triệu đồng) mỗi mét vuông. Những căn hộ trong khả năng tài chính của anh lại nằm rất xa nơi làm việc, diện tích chỉ khoảng 50m² và đi kèm khoản vay khổng lồ.
Anh nhận ra mình có thể mất nhiều năm trả nợ chỉ để sở hữu một căn nhà không mang lại chất lượng sống như mong muốn.

Sau chuyến đi đến Tô Châu, anh quyết định chuyển đến đây khi thấy những căn hộ phù hợp chỉ khoảng 20.000 NDT/m² (hơn 77 triệu đồng). Với khoản đặt cọc khoảng 600.000 NDT (hơn 2,3 tỷ đồng), anh có thể tự chủ tài chính và hoàn thành việc mua nhà chỉ sau vài tháng.
Đối với anh, rời Bắc Kinh không phải là bỏ cuộc, mà là lần đầu tiên cảm thấy mục tiêu sở hữu nhà thực sự nằm trong tầm tay.
Rời Thượng Hải, chi phí nuôi con giảm đáng kể
Một cặp vợ chồng khác từng có công việc ổn định tại Thượng Hải cũng đưa ra quyết định tương tự sau khi sinh con.

Họ từng sở hữu hai quán cà phê và một cửa hàng bánh ngọt. Tuy nhiên, khi tìm trường mẫu giáo cho con, áp lực tài chính trở nên rõ rệt.
Tại Thượng Hải, học phí của một số trường mẫu giáo tư thục song ngữ có thể lên tới khoảng 150.000 NDT (hơn 581 triệu đồng) mỗi năm. Sau khi chuyển về Thanh Đảo, họ tìm được trường phù hợp với mức học phí chưa đến 10.000 NDT (hơn 38 triệu đồng) một năm.

Chi phí nhà ở cũng giảm mạnh. Nếu trước đây họ thuê căn hộ khoảng 30m² với giá hơn 6.000 NDT (hơn 23 triệu đồng) mỗi tháng, thì tại Thanh Đảo, căn hộ rộng khoảng 90m² chỉ còn khoảng 2.300 NDT (gần 9 triệu đồng).
Thay vì vội mua nhà, gia đình chọn thuê căn hộ gần trường học và ông bà để thuận tiện chăm con, còn khoản tiền tiết kiệm được dành cho kế hoạch mở thêm quán cà phê.
Giảm 40% lương nhưng đổi lại được tan làm đúng giờ
Alex, một lập trình viên từng làm việc tại Hàng Châu, cũng lựa chọn thay đổi sau nhiều năm sống trong môi trường công nghệ cạnh tranh.
Trước đây, anh có mức thu nhập khá nhưng thường xuyên tăng ca, áp lực công việc lớn và phải đối mặt với giá nhà leo thang.

Sau khi chuyển về Thanh Đảo, Alex chấp nhận công việc mới với thu nhập khoảng 150.000 NDT (hơn 581 triệu đồng) mỗi năm, thấp hơn khoảng 40% so với trước.
Đổi lại, anh có thể tan làm đúng giờ, dành cuối tuần về thăm bố mẹ hoặc đi leo núi cùng bạn bè thay vì luôn sống trong trạng thái căng thẳng.

Với anh, giá trị của một giờ tự do đôi khi còn đáng cân nhắc hơn phần thu nhập tăng thêm.
Có người trở về chỉ vì cha mẹ đang già đi
Không phải ai rời thành phố lớn cũng vì tiền.
Qingliu, một nhà thiết kế từng làm việc tại Bắc Kinh, bắt đầu thay đổi suy nghĩ sau khi mẹ gặp tai nạn và phải nhập viện.
Cô nhận ra cha mẹ không còn khỏe mạnh như trước, trong khi khoảng cách giữa Bắc Kinh và quê nhà khiến mỗi lần có việc gấp đều trở nên khó khăn.

Cuối cùng, Qingliu chuyển về Trường Sa để có thể về thăm cha mẹ thường xuyên và sẵn sàng có mặt chỉ sau khoảng hai giờ nếu gia đình cần.
Việc giá nhà thấp hơn cũng giúp cô tự tin hơn khi nghĩ đến kế hoạch phát triển công việc riêng.
Rời thành phố lớn không có nghĩa là từ bỏ sự nghiệp
Điểm đáng chú ý là phần lớn những người này không từ bỏ công việc chuyên môn.
Có người tiếp tục làm đúng ngành nghề cũ, có người mở doanh nghiệp, cũng có người tận dụng kinh nghiệm tích lũy ở thành phố lớn để phát triển tại nơi có chi phí sống thấp hơn.

Điều họ thay đổi không phải là mục tiêu kiếm tiền, mà là cách tính "lợi nhuận" của cuộc sống.
Nếu trước đây công thức là thu nhập càng cao, cuộc sống càng tốt, thì giờ đây phép tính có thêm nhiều yếu tố khác: chi phí nhà ở, tiền nuôi con, thời gian di chuyển, áp lực công việc, thời gian dành cho gia đình và mức độ chủ động trong cuộc sống.

Một người giảm 40% lương nhưng cắt được một nửa chi phí sinh hoạt, có thêm thời gian cho người thân và không còn phải làm việc đến khuya chưa chắc đã nghèo đi. Ngược lại, người có thu nhập cao nhưng phần lớn tiền dành cho tiền thuê nhà, trả góp và các chi phí để duy trì nhịp sống bận rộn cũng chưa chắc cảm thấy dư dả.
Cuối cùng, câu hỏi nhiều người đặt ra không còn là "ở đâu kiếm được nhiều tiền nhất", mà là "ở đâu số tiền mình kiếm được có thể đổi lấy cuộc sống mình thực sự mong muốn".