4h30 là thời điểm bắt đầu ngày mới của Tùng Bách bên chiếc xe bán cà phê của mẹ. Hiếm có lúc thảnh thơi, tuổi 16 chỉ là những vòng quay lặng lẽ mưu sinh cùng quyết tâm học thành tài.
Hồ Tùng Bách vừa học xong lớp 10 tại Trường THPT Lương Văn Can (phường Chánh Hưng, TP.HCM, khu vực quận 8 trước đây).
Chiếc xe cà phê nhỏ nuôi sống 3 mẹ con
Bà Hồ Thị Phương (52 tuổi) đặt cái tên Tùng Bách cho con với ước mong con lớn lên mạnh mẽ như cây tùng, cây bách hiên ngang trước bão dông.
Từ Tiền Giang lên TP.HCM kiếm sống, ngay hôm sau Bách đã theo mẹ gánh xôi đi bán. Bất kể mưa nắng, gánh xôi nhỏ vẫn đỏ lửa. Bữa nào bán không hết, cả nhà ăn xôi thay cơm.
Cứ làm rồi tiết kiệm, bà Phương dành dụm mua chiếc xe đẩy bán cà phê. Từ 4h30 sáng mỗi ngày, Bách thức phụ mẹ đẩy xe ra điểm bán, đợi mẹ ra chợ lấy hàng.
Khi hàng quán tươm tất, cậu về gọi em gái dậy, chuẩn bị ăn sáng, rồi hơn 6h hai anh em chở nhau đi học.
Mọi việc nặng như bưng bàn ghế, xách nước, quét dọn, bưng thùng nguyên liệu Bách đều làm hết. Có hôm mẹ đau chân vì đứng lâu, cậu thay mẹ bưng cà phê, rửa ly để mẹ tranh thủ ngồi nghỉ.
Làm mẹ đơn thân, bà Phương hiểu rõ mình là chỗ dựa duy nhất, luôn động viên con trai cố gắng học hành.
"Nhiều lúc mệt chứ, cũng muốn nghỉ nhưng nghĩ đến các con. Chừng nào còn đẩy được xe cà phê, tôi sẽ còn cố gắng bươn chải để con ăn học thành tài", bà Phương nói.
Bách nói không thể quên một ngày trời mưa đường trơn, hai mẹ con đang cố đẩy thì xe bất ngờ bị lật. Đồ đạc đổ vỡ, mảnh kính vỡ cứa vào chân mẹ chảy máu khá nhiều. Đưa mẹ đi bệnh viện, tiền viện phí và sửa xe khiến mấy mẹ con càng thêm chật vật.
Là đứa con hiểu chuyện, Bách nhớ ngày bé mỗi lần về quê thấy tấm ảnh cưới cũ đã ngây thơ hỏi mẹ: "Đây là ai vậy mẹ?". Nhưng khi biết đó là cha mình, cậu không hỏi thêm nữa bởi bạn biết mỗi lần nhắc đến ba, mẹ lại chạnh lòng, lặng lẽ rơi nước mắt.
